Năm hai mươi lăm tuổi, Finn đứng dưới lán công trường nhìn những chiếc máy xúc hạng nặng đào xới bùn suốt đêm, xé nát và nghiền vụn một dải cây bụi rễ chằng chịt đã trụ qua mấy trăm năm bão tố, chỉ để báo cáo khởi công kịp ra trước kỳ báo cáo tài chính quý. Sáng hôm sau, sếp vỗ vai anh: đừng đứng ngẩn ra đó, về viết báo cáo bù đắp carbon cho đẹp vào. Anh bước vào nhà vệ sinh, thấy trong gương một gã hai mươi lăm tuổi mặt xám ngoét, rồi nôn thốc vào bồn rửa. Anh chợt hiểu mình chẳng khác gì đám cây bụi kia: bị cắt tỉa, bị ép chín, bị vắt kiệt rồi bị vứt bỏ bởi cùng một cỗ máy mang tên hiệu suất và tiền đồ.
Trận nhiễm trùng phổi nặng sau bốn mươi giờ tăng ca đưa anh vào hành lang phòng cấp cứu. Trong khi tin nhắn thúc giục của sếp vẫn dồn dập đến, Finn rút kim truyền trên mu bàn tay, ném thẻ nhân viên vào thùng rác y tế, tháo SIM khỏi điện thoại và leo lên chiếc xe tải lạnh chở bắp cải tươi. Anh ngủ mê man nửa tháng trong nhà kính cũ đổ nát một nửa ở tận cuối một thị trấn nhỏ. Lần đầu tiên đặt chân trần lên lớp đất ấm và tơi xốp, nhìn một ngọn cỏ dại chẻ đôi viên gạch bê tông bỏ hoang, anh vùi mặt vào lòng bàn tay và cuối cùng tìm lại được hơi thở của mình. Những tấm kính vỡ anh chưa bao giờ thay; dây nho dại đến giờ vẫn rủ xuống từ mái vòm sắt.
